26-09-2017, 16:26

Lắng đọng đêm về: Trời cũng thương cũng nhớ, cho mình gặp lại nhau, đâu là điểm cuối của hành trình tình yêu?

'Lắng đọng đêm về” là bộ sưu tập những bản nhạc đặc biệt phù hợp với tiếng lòng đêm khuya mà Ban biên tập Nghệ thuật Đại Kỷ Nguyên lựa chọn và biên soạn dành tặng độc giả, để trải nghiệm những cung bậc của tâm hồn khi cơn sóng náo nhiệt của một ngày tất bật qua đi, khi ta được trở lại là chính mình, thưởng tặng riêng cho mình một vài phút giản dị mà quý giá với âm nhạc, liều thuốc quý nhất của tâm hồn…
Những giai điệu đẹp không ngờ của nghệ sĩ đàn luýt vĩ đại như rót mật, rót hương hoa và đôi tai thính giả để tràn đầy một cảm xúc khó tả, người nghe như tìm thấy ngọc quý ẩn giấu sâu trong trái tim mình bấy lâu nay không tìm thấy.
Bản nhạc là hành trình tình yêu bởi hai chữ vô tình, gặp gỡ, giận hờn, chia tay và nuối tiếc.
Lắng đọng đêm về: Trời cũng thương cũng nhớ, cho mình gặp lại nhau, đâu là điểm cuối của hành trình tình yêu?
Đừng vô tình rời xa để rồi hối tiếc…
Những nét guitar gợi cảm đầy trầm tĩnh nội lực, tao nhã và sắc bén, ẩn sâu dưới sự lãng mạn huyền ảo như đang muốn nói với trái tim ngây ngô của bạn rằng hãy ngừng đập để thưởng thức những hương vị ngọt ngào của tình yêu chan chứa hữu tình. Đừng vô tình rời xa để rồi hối tiếc. Vị ngọt thanh âm ấy ta chỉ có thể thấy trên những cây đàn lute huyền thoại một thời.
Asya Selyutina thể hiện một Fantaisie tuyệt vời của Silvius Leopold Weiss:

Vô tình
(Puskin)

Vô tình anh gặp em

Rồi vô tình thương nhớ

Đời vô tình nghiệt ngã

Nên chúng mình yêu nhau
Vô tình nói một câu

Thế là em hờn dỗi

Vô tình anh không nói

Nên đôi mình xa nhau
Vô tình anh không nói. Nên đôi mình xa nhau
Chẳng ai hiểu vì đâu

Đường đời chia hai ngả

Chẳng ai có lỗi cả

Chỉ vô tình mà thôi
Vô tình suốt cuộc đời

Anh buồn đau mải miết

Vô tình em không biết,

Hay vô tình em quên?

Anh buồn đau mải miết,

Cả cuộc đời không quên!
Anh buồn đau mải miết. Cả cuộc đời không quên.
Chỉ vô tình mà thôi,

Chẳng ai có lỗi cả;

Đường đời chia hai ngả,

Chẳng ai hiểu vì đâu
Vô tình anh không nói,

Vô tình nói một câu,

Thế là em hờn dỗi,

Thế là mình xa nhau.
Giá như mình yêu nhau,

Đời chắc không nghiệt ngã,

Trời cũng thương, cũng nhớ,

Cho mình gặp lại nhau.
Trời cũng thương cũng nhớ. Cho mình gặp lại nhau.
Vài nét chấm phá về tác giả:
Sivius Leopold Weiss (1687-1750) là một trong những nhà soạn nhạc cho đàn luýt quan trọng nhất và sung mãn nhất trong lịch sử âm nhạc và là một trong những nghệ sĩ đàn luýt nổi tiếng nhất và kỹ thuật nhất đương thời. Ông đã viết khoảng 600 bản nhạc cho đàn luýt, hầu hết trong số đó được chia thành các nhóm 'Sonata” (khác với hình thức sonata về sau) hay tổ khúc (suite), trong đó bao gồm chủ yếu là các vở múa baroque.
Những bản nhạc của ông đầy nội lực, đem lại cho khán thính giả ý chí mạnh mẽ và niềm tin vào cuộc sống:

Kim Cương – Hà Phương Linh
Cùng chuyên mục